Digital marketing iNET,khoa hoc social media marketinghttp://inet.edu.vn/khoa-hoc/8/social-media-marketing.html,http://xoso.wap.vn
"Mồng một Tết, em sẽ mặc áo dài. Chiếc màu trắng có in hoa sen hồng nhé! Anh thắt tóc cho em nghen. Anh xem, tóc em dài lắm rồi này. Rồi mình cùng đi bộ lên chùa, cầu an vui cho mọi người. Đi thư thả thôi. vội ngày đầu năm thì cả năm sẽ chộn rộn lắm. À mà anh có nắm tay em chứ? Nắm chặt một tí nhé, để khi chúng mình già, nắm càng chặt hơn.
Mồng hai Tết, em sẽ dẫn anh đi trên con đường ngày bé em ton ton đi học mẫu giáo. Con đường vẫn hiền, ngôi trường vẫn bé xinh như ngày nào. Đây nè anh, cái vườn nho nhỏ - nơi em hay bứt lá bông giấy, chà hạt mùng tơi chơi trò bán hàng. Nói không phải khoe, em từng là bé ngoan nhất trường đấy nhé!.
Mồng ba Tết, mình đi thắp nhang cô giáo chủ nhiệm cấp hai của em nhé. Em muốn thực hành lời hứa giới thiệu với cô người em thương mến. Mình đứng cạnh nhau. Mùi hương trầm ấm thương nhớ. Chắp tay cầu nguyện ở bên kia cuộc sống, cô được bình an.
Em sẽ phấn khởi kéo cái xe đạp cũ ra sân, vỗ vỗ vào yên xe, nói "chở em… đi chơi nghen. Đi hướng này này, nơi ấy sẽ dẫn đến cánh đồng, bờ ruộng, đến nơi những bông hoa trinh nữ rung chuyển. Ấy ấy! Dừng xe một tí để em đi ghẹo mấy bông hoa một tí. Ngày xưa, ba cũng chở em như thế, cũng dừng xe như thế. Con đường xanh mướt ấy chạy dài cả tuổi thơ em. nhắm mắt nhắm mũi lại. Hít sâu nhé. Anh có nghe mùi hương của cánh đồng mùa xuân không?".
Anh nếm miếng mứt gừng này đi, là dì dạy em làm đó. Dì bảo ráng học chuyện bếp nước một tí để thêm ít duyên con gái. Em tát nước đường muốn rụng tay. Vừa làm vừa ngủ gật. Ờ mà trước khi ăn, anh phải cam kết ghi nhớ hai điều khoản này. Một là món gì em làm cũng ngon. Hai là nếu thấy không ngon, vui lòng xem lại điều một để trình bày xúc cảm ứng".
Rồi như người vừa trượt chân khỏi chiếc thang bắc vào thế giới mơ mộng, em chạm tay vào màn hình máy tính, bật khóc: "Tết năm sau, anh về với em nghe"....
tưởng tượng em nhỏ nhắn trong chiếc áo dài ngày đầu năm, anh lại bật cười nhớ lần "hành tội" em. Trước Tết, khi sắp quay lại Đức, anh tỉnh bơ nhờ cậy: "Anh có hai cô bạn ở Đức muốn có áo dài để mặc trong chương trình đón Tết của người Việt, em mua dùm anh nghen".
mặc xác em tròn xoay mắt (sau này em nói anh mới biết, đi mua áo dài may sẵn cho người khác là hành động… liều lĩnh thế nào), anh nheo mắt, nghiêng nghiêng đầu nhắm nhía em: "Anh nghĩ… một cô cao cỡ em, nhỏ nhỏ giống em, cô kia thì cao hơn và… to hơn một tí".
Người bán hàng đưa cho em cả chục bộ áo dài, em chọn thêm vài bộ, anh hăng hái lựa thêm vài chiếc nữa. Rồi sau đó, anh chứng kiến cảnh em chạy ra chạy vào thử áo như con thoi, luôn nhớ mang đôi guốc cao khi soi mình trong gương cho đúng điệu áo dài.
Mặt em bí xị mỗi khi anh lắc đầu, rồi lại tươi rói ngay khi anh bảo: "Bộ này có triển vọng à nghen!", thậm chí có lúc em muốn khóc vì mệt phờ. Đó cũng là lần đầu anh trực tiếp ngắm em mặc áo dài đấy. Thiệt lòng là trông em là lạ so với thường nhật. Thiệt lòng là cái lạ ấy rất đáng yêu. Điều này thì anh… quyết giữ bí hiểm.
Em biết không, hai cô bạn của anh đã reo lên mừng rỡ khi thấy sắc áo dài vàng và xanh ấy. Niềm vui càng nhân thỉnh thoảng bởi sự may mắn nào đó, cả hai bộ đều vừa như in. Có tà áo dài ấy, ngày Tết tha phương của bạn rét mướt và Việt Nam sao. Ngắm tà áo bay trong nắng gió Passau, trong ánh mắt mến mộ của bạn bè các nước, anh lại nhớ những giấc mơ Tết của em vô hạn…
Có ai đó ví những người sống xa sơn hà như cánh chim di thê. Những ngày Tết -
Gửi bài dự thi "Xuân Quê hương" của bạn
vốn lắng đọng trong tâm thức mỗi người con đất Việt - là ngày của sum hiệp - cũng là thời điểm những cánh chim ấy thêm chao nghiêng về phía quê hương xứ sở.
Ngày Tết của anh nơi Passau cũng có hoa mai, hoa đào (hẳn nhiên là hoa giả em à), có những món ăn mà chỉ gọi tên đã thao thức nhớ đôi tay mẹ phụ trách trong những cái Tết xưa, nào hay những truyền thuyết lớn theo ta qua trang sách… Tết như vậy đã là khá đủ đầy nơi mùa đông trắng xóa xứ người. Ấy thế mà lòng vẫn nghe thiếu vắng những điều thật khó trình bày trót. Giá mà nỗi nhớ và ký ức có hình hài, em nhỉ?
Em thương yêu, anh cũng có những giấc mơ Tết của riêng mình. Nơi đây, anh muốn nắm tay em trong ngày đầu năm, đi về phía ngôi trường đại học nơi anh đang thay học tập. Hẳn sẽ có nhiều ánh mắt dành cho em - cô gái Việt nhỏ xinh trong tà áo dài thướt tha.
Đừng trinh nữ em nghe. Cứ dịu dàng dạo qua những con đường lát đá. Cứ nắm chặt tay anh khi bước xuống bậc tam cấp. Cũng đừng ngần ngại khi người bạn nước ngoài nào đó muốn chụp cùng em bức ảnh. Tà áo ấy theo em từ tuổi học sinh đầy hoa mộng, hẳn đã thân yêu với em như một góc tâm hồn.
Anh cũng sẽ đưa em đi dọc bờ sông gần trường, đến nơi đặc biệt nhất của tỉnh thành Passau:, nơi sông Donau gặp gỡ sông Inn và sông Ilz, như ba dải lụa khác màu vấn vít làm một, buông rũ khắp châu Âu, thấm đẫm vào niềm kiêu hãnh của những cư dân nơi đây.
Rồi cũng sẽ có ngày mình về bên nhau như những dòng sông cũng có lúc hội ngộ. Hãy tin điều ấy như tin vào những yêu chưa bao giờ thôi gõ nhịp nơi trái tim mình, em nhé!
Em thương yêu, anh chờ mong thời điểm tà áo dài ngày Tết của em không chỉ bay trong những giấc mơ chấp chới của anh nơi xứ người, mà thật sự ở cạnh anh, như món quà tót vời nhất thế cuộc ưu ái trao tặng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét